Hotline 0901 699 626

Bài luận cá nhân chinh phục 4 trường Ivy League của Mỹ

311 ngày trước

Ethan Li là một học sinh xuất sắc theo học tại trường cấp 3 Ward Melville High School - trường New York của Hoa Kỳ. Ethan là một trong hàng chục triệu thí sinh đến từ các nước trên thế giới săn học bổng du học Mỹ tham gia apply năm học 2018-2019 vừa qua, kết quả Ethan được nhận vào 4 trường "khủng" thuộc khối Ivy League gồm: Princeton, Yale, Columbia, and Cornell. 

Bài luận cá nhân của Ethan Li được bạn chuyển bị rất kỹ lưỡng trong suốt 6 tháng kể từ khi có ý tưởng tới thời điểm bạn quyết định nộp hồ sơ tới các trường. Có gì đặc biệt trong bài luận của Ethan, hôm nay các em hãy cùng Học viện Anh ngữ IEE khám phá bài luận cá nhân của Ethan. 

"The first time I saw a chess board, I stood—an unsmiling first-grader—spellbound by the curious horses and castles that the wizened fifth graders shuffled confidently in my school cafeteria. Beneath the ornate wood surface of those pieces, I discovered a uniquely layered beauty.

My parents had split two years earlier. I remember Dad buying us two movie tickets to the new Spider-Man and a week later buying himself a plane ticket to China. Our apartment devolved from a cozy, lively home into a small, subdued residence. Mom mustered a brave smile and promised that Dad was just going back to visit his family.

There’s a pervasive yet hushed stigma surrounding divorce in Asian culture. Growing up, I struggled to comprehend why none of my Asian friends had single parents like myself. I would get into fights at school. When I invariably drew the ire of my teachers, Mom would drive down to school, hug me reassuringly, and take me to her office where I spent the remainder of the day. One of those evenings, I waited near her cubicle coloring carelessly on lily-white printer-paper while she typed diligently at her desktop. Suddenly, the familiar click-clack of the typing died, and I heard stuttered sobs sway the air. I froze, confused: I didn’t know Mom could cry. Mom was strong; she had warm, kind hands and she knew why the sky was blue and why Dad was visiting Grandpa and Grandma for so long. But now Mom sat shattered, back hunched over a shoddy wooden desk, warm hands clutching a damp face. I was scared so I cried with her.

Chess became an elaborate escape for me. During sleepless nights, I readily replaced opaque stares at the apartment ceiling with enchanting chess puzzles lit by a gentle desk-light. When I sat at the chessboard, the deafening external din—my ineffable worries, Mom’s inexplicable tears, the fragile stillness of our quiet apartment—faded softly into the background. I crossed into the black-and-white jungle, that beautiful mosaic of sixty-four checkered squares, a diverse biosphere inhabited by my loyal pawns, gallant knights, and fearless rooks. And I, the king, was responsible for their livelihood, defending my kingdom against the opponent. Chess gave me a sense of control during a time when I felt I had none.

In my first year, I rose to the top of my elementary school club, and near the close of the school semester I placed fourth at the national K-1 championships in Nashville, Tennessee. I remember the announcer calling my name and my six-year-old self bouncing up the stage to claim a comically colossal trophy. I remember Mom smiling because I was happy, and I was happy because she was smiling.

Through the years, my passion for the game strengthened as I accumulated more state championships and national titles. Chess became a staple in my life—it sharpened my critical thinking skills, and it trained me to creatively break down seemingly difficult situations. Although I had turned to chess to escape my problems, the black-and-white jungle slowly cajoled me to face them. Last year, I bought my own plane ticket to China and visited my father. We talked—laughed even—and he challenged me to a chess match. I let him win, but he doesn’t know that. He said he was proud of me. I didn’t know that.

Above all, chess taught me the power of resilience. Last summer, I qualified for the All-American team just two days before the deadline, successfully pulling together a month’s worth of training. Mom met me at the train station when I returned. Nearly a decade had passed since that first national championship in Tennessee, but her smile looked the same. As I drifted to sleep on the drive homeward, I embraced the elusive feeling of absolute safety like that I felt when I was a child, dozing peacefully in the backseat of my parents’ worn Toyota Camry." 

Trong 650 từ giới  hạn của bài luận chính, Ethan đã gói hết được toàn bộ câu chuyện của bản thân mình: "sự đam mê với cờ vua" từ khi bắt đầu, phát hiện mình có sự chú ý với cờ vua tới khi đưa em đến đỉnh cao của nó. Hoàn cảnh đặc biệt của gia đình nhưng sự vươn lên của bản thân giúp em có được những thành tích và sự trưởng thành trong hiện tại. 

Một bài luận Ethan đã dùng hơn 6 tháng của mình để có thể lên ý tưởng, viết nháp, sửa chữa và hoàn thiện cho thấy sự đầu tư của bản thân em vào bài luận cá nhân. Cho thấy bài luận cá nhân có tầm quan trọng nhất định trong bộ hồ sơ du học Mỹ dành học bổng. 

Nhưng bài viết mang tính chất tham khảo để biết cơ cấu bài luận ra sao, còn học sinh Việt Nam bản thân đã yếu về phần viết tiếng anh, có câu chuyện hay nhưng chưa biết cách viết truyền tải nội dung hay xúc tích lay động hội đồng tuyển sinh các trường các em cần phải học kỹ năng viết, chau chuốt ý tưởng tại các lớp viết luận apply du học Mỹ. 

Xem thêm: Lớp Viết luận và Chiến lược apply mùa xuân 

Mọi thông tin về khóa học SAT - IELTS tại Học viện Anh ngữ Quốc tế IEE cũng như kiểm tra đầu vào miễn phí, tư vấn chi tiết hơn, anh chị/ các em vui lòng liên hệ trung tâm theo các cách sau: 
✔️Địa chỉ: Số 29 phố Nghĩa Đô (ngõ 100 Hoàng Quốc Việt cũ), Cầu Giấy, Hà Nội. 
✔️Điện thoại: 0243 226 2989 | Hotline: 0901 699 626
✔️Email: | Website: